Cuộc sống quanh ta

Bài thơ chép tay

Thứ Hai, 30/05/2016 | 16:41 G5T+7

Tôi và dì Út cách nhau gần 30 tuổi nhưng rất thân. Tôi là “người bạn nhỏ” mà dì tin yêu, vì vậy dì hay kể tôi nghe chuyện một thời lửa đạn dì đã đi qua. Trong những câu chuyện kể, tôi ấn tượng về bài thơ chép tay của một chú bộ đội gửi cho dì trước khi vào trận đánh.

Chú ấy đóng quân trong khu vườn nhà ngoại, dì Út hay đem nước uống, thức ăn cho bộ đội như ngoại thường làm. Chuẩn bị vào chiến dịch nên đơn vị dừng quân một địa điểm để  củng cố lực lượng và triển khai chỉ thị của cấp trên. Chú bộ đội có dáng người cao cao, đôi mắt như biết nói, đàn măng-đô-lin rất hay. Dì Út là thành viên đội văn nghệ của xã, tối tối mấy chú vào nhà ngoại, ngoại nấu cháo gà đãi “các con”, dì Út phụ ngoại trong bếp nhưng cũng để mắt đến chú bộ đội dễ gần, đàn hay. Dù không tỏ rõ tình cảm của mình, nhưng chú ấy đã cảm nhận được qua cái nhìn bẽn lẽn của cô gái có giọng hát cao vút, ngọt ngào mà chú tình cờ nghe được, đó là lý do chú và mấy anh em trong đơn vị vác đàn vô nhà ngoại mấy buổi tối nay.
Đêm nay đội văn nghệ của xã tập trung về nhà ngoại tổ chức liên hoan để tiễn đưa anh em ra mặt trận, không khí thật thân tình, đầm ấm. Tiếng đàn măng-đô-lin của chú vang lên, nâng bổng lời ca của dì Út với ca khúc "Bác đang cùng chúng cháu hành quân". Những tràng vỗ tay sôi nổi, nhiều tiết mục nối tiếp nhau làm cho đêm liên hoan thật vui và cảm động bởi tình quân dân thắm thiết.
Sáng, nhà ngoại dậy sớm để chuẩn bị thức ăn cho anh em. Dì Út có vẻ bồn chồn, mắt luôn hướng về phía vườn dừa sau nhà. Hàng chục chiếc xuồng ba lá quay mũi về phía con sông ngoài đầu rạch. 
“Út ơi!”. Dì Út bước ra hè, chú bộ độ đã bỏ hành lý xuống xuồng, nấn ná đôi phút để trao cho dì Út tờ giấy ca-rô xếp làm tư rồi bước xuống xuồng chèo theo đoàn hành quân…
Tờ giấy giờ đã ngả vàng, mực cũng lem ố nhưng bài thơ vẫn nguyên vẹn. Dì Út kể, dì thích bài thơ Quê hương của nhà thơ Giang Nam nhưng không thuộc, chú bộ đội đã chép và đề “Tặng Út bài thơ để Út sẽ nhớ về anh mãi mãi”.
Thế rồi chú ấy không bao giờ trở lại, di Út cũng từ chối nhiều mối đến dạm hỏi mặc cho ngoại cứ thúc ép. Ngày tháng trôi qua, dì vẫn đợi chờ. Khi đất nước hòa bình, dì chuyển ra thành phố nhưng bóng người cao cao, có đôi mắt tinh anh với tiếng đàn thanh thoát ấy đã biền biệt nơi đâu.
Mỗi năm cứ đến tháng này, dì Út có một khoảng lặng để nhớ về vườn dừa quê cũ, nhớ tiếng đàn măng-đô-lin bay bổng giữa đêm trăng, nhớ tiếng gọi “Út ơi” trước lúc lên đường của anh bộ đội. Dì sống cô đơn hơn nửa đời người, có lẽ bài thơ mà người viết đã nắn nót từng nét chữ đã khắc vào trái tim cô gái trẻ quá sâu đậm dù trải qua tháng năm đằng đẵng vẫn không thể nhạt nhòa!

 Lê Ngọc Diễm
(Phường 9, TP. Cà Mau)

Viết bình luận mới
thăm dò ý kiến

Theo bạn, điều gì có thể giữ chân và thu hút người tài vào khu vực công?

THÔNG TIN CẦN BIẾT
Nắng mưa đan xen.