Ngày trọng đại

Thứ Sáu, 08/09/2017 | 15:56 G9T+7

Thời gian này là lúc “lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường...” (“Tôi đi học” - Thanh Tịnh). Nhưng trong ký ức tôi, không có một dấu vết nào của ngày khai trường đầu tiên, chắc là hồi ấy nhỏ quá nên không nhớ. Cho đến bây giờ, khi đã rời ghế nhà trường 20 năm thì hằn sâu trong tâm trí tôi vẫn là ngày khai trường năm lớp 6. Mỗi lần nghe tiếng trống tựu trường thì tôi lại nhớ đến cái ngày hôm ấy, ngày tôi tự vỡ được bài học đường đời. Và tôi gọi nó là “ngày trọng đại”.
Chuyện là thế này:
Hết lớp 5, tôi là học sinh duy nhất của phân trường làng vinh dự có mặt trong lớp 6A - lớp chọn của một ngôi trường bề thế ở huyện. Thấy tôi bảnh chưa? Chắc chỉ có trời mới biết tôi đã hãnh diện thế nào khi mình nghiễm nhiên trở thành nhân vật “lẫm liệt” của xóm. Tôi cứ hất mặt lên với mấy bạn cũ và luôn tít mắt hả hê nếu được người lớn ngợi khen. Nghĩ lại còn thấy mắc cỡ nè, hồi đó đẹt lét như trái bắp… còi mà sao kiêu ngạo dữ không biết. Mấy ngày trường tập trung học sinh để chuẩn bị khai giảng, tôi chẳng buồn tới vì ý nghĩ mình là nhân vật “trọng yếu” thì không nên xuất hiện tùy tiện. Để cả lớp trông chờ, khi đó giá trị sẽ được nâng lên gấp bội. 
Rồi ngày khai giảng cũng đến!
Tôi xông xênh đi khai giảng mà chẳng biết một đứa mặt dài mặt vắn nào trong lớp. Kệ, tôi rất tự tin, đầu tóc gọn ghẽ, quần xanh - áo trắng "đóng thùng" rồi đi bằng điệu bộ kênh kiệu tới trường. Cũng vì nghĩ để người ta đợi rồi mới xuất hiện để gia tăng sự oai phong của mình mà tôi đến trường hơi muộn. Ngôi trường ấy cách nhà tôi chừng 20 phút đi bộ. Trước ngày khai giảng đã đôi lần có dịp ngang qua, tôi có liếc mắt nhìn thì thấy nó lớn hơn ngôi trường tôi đang học một chút. Lạ thiệt! Hôm nay ngôi trường bỗng khác một cách bất thường. Tôi chẳng thấy nó giống tí nào với ngôi trường hôm trước tôi nhìn thấy. Tôi có cảm giác “ngợp”. Sân trường rộng lớn, những cây xà cừ bự chảng. Dưới bóng cây mát rượi lại có rất nhiều những chiếc quần xanh - áo trắng, khuôn mặt người nào người nấy hân hoan, rạng rỡ, lại băng-rôn khẩu hiệu và rất nhiều cờ, lễ đài được trang hoàng đẹp đẽ… Mọi thứ nhìn rất long trọng, không khí vừa trang nghiêm, vừa rộn rã làm trống ngực tôi đập liên hồi, đây là lần đầu tiên tôi biết không khí này - không khí khai trường. 


Tôi đứng ngoài cổng nhìn bao quát toàn cảnh sân trường xong thì thở dài. Chết rồi, các lớp đã xếp hàng ngay ngắn đâu đó hết rồi, tôi “ngơ ngác như con bò lạc” vì có cảm giác hàng ngàn đôi mắt đang chăm chăm nhìn mình. Tôi cứng cẳng cứng chân, luýnh quýnh tìm chỗ lớp mình, chui đại vào cuối hàng. “Đã đi trễ, còn đứng cười!” - một đứa nào đó nói to, có mấy tiếng cười khúc khích hưởng ứng. Ủa, chỉ có mỗi mình đi trễ mà mình đâu có cười? Nhưng mới chui vô là tụi nó nhao lên thì chắc nạn nhân là mình rồi. Trường lạ, cô lạ, mới ngày đầu vào lớp đã bị nhắc nhở rồi, nên tôi dù có kiêu ngạo cỡ nào thì cũng lúng túng, mặt hơi biến sắc. Trong tình cảnh khó xử thì nghe một đứa lên tiếng giải trình: “Không phải cười đâu cô! Bạn ấy xưa giờ vẫn vậy mà, tại cái răng nó thế!”. Cô giáo lại nhìn kỹ vào tôi như để xác minh thông tin “tại cái răng nó thế”, rồi nghiêm mặt nhìn vào lớp nói: “Bạn cười nhưng không ồn, còn các em thì đang ồn đấy. Im lặng nào!”.
Tôi nhận ra tác giả của câu nói “tại cái răng nó thế…” rồi, là Thanh Tâm, học lớp 5 nhưng nay ở lớp 6B. Bạn ấy bình thường ít nói, sao hôm lại chen vô nói xằng xiên. Bình tâm một xíu thì tôi đủ thông minh để hiểu hàm ý “tại cái răng nó thế”. Vừa ngượng, vừa nóng. Vì tôi có cái răng cửa ở hàm trên hơi vểnh chút thôi, chứ có phải răng hô - cằm lẹm chi đâu. Đứng lầm lì cái mặt chờ cho hết buổi khai giảng rồi sẽ ra tay “trừng trị” cô bạn láu cá.
Kết thúc buổi lễ, tôi nhanh chân chạy ra chỗ đoạn đường đồng trống trải chuẩn bị cua vô xóm (nhà Tâm ở chỗ quạnh nên không có bạn học đi cùng). Tôi đứng chống nạnh chờ Tâm, máu bừng bừng như cơm sôi. A! Tâm kia rồi! Tôi bước từng bước chắc nịch ra đứng giữa đường, hất mặt lên hỏi: “Nhỏ kia, nãy nói cái gì đó?”. - “Nói gì?”. - “Cái gì mà “tại cái răng nó thế”. - “À! Là khi bạn há miệng thì giống như đang cười, nên tui có sao nói vậy chớ có ý gì đâu?”. - “Không có ý gì nè!”, tôi hét to rồi giơ tay lên định cho Tâm một tát. Nhưng Tâm cũng đâu có vừa, thấy tôi giơ tay lên thì nhào vô ôm tôi lại. Kết quả là tôi và Tâm nằm lăn lóc dưới đất chụp tóc nhau. Tru tréo, lu loa. “Nè, hai đứa mau ngồi dậy coi!”. Tiếng ai nghe quen quen, tôi và Tâm lồm cồm ngồi dậy, vừa ngước lên thì cả hai đồng thanh thưa: “Em chào cô!”.
Cô hỏi lý do vì sao đánh nhau, đứa nào cũng “dạ”, giành nói trước để tranh phần đúng. Sau khi nghe xong, cô không nói đứa nào đúng sai mà kéo tay áo lên, cô bảo hai đứa hãy nhìn vào bàn tay cô: “Tụi em có thấy nó khác thường không?”. Thấy, tôi (chắc là Tâm nữa) nhìn rất rõ ràng hai ngón tay tí hon chỉa ra từ ngón cái như nải chuối, nhưng cả hai đều nín khe. Hèn chi tay áo của cô lại phủ dài đến thế. “Tụi em nghĩ thế nào nếu mình có bàn tay như vậy?”. Hai đứa cứng họng, hết nhìn nhau lại nhìn xuống đất. Không để căng thẳng thêm nữa, cô nói: “Cô rất mặc cảm với những ngón tay vô duyên nên đã từng đánh rách miệng một bạn cùng lớp bởi dám gọi cô là “con bảy ngón”. Nhưng khi miệng bạn ấy rách, thì bàn tay cô vẫn cứ… bảy ngón. Sau này lớn lên, gặp lại bạn ấy với một vết sẹo ở môi, bạn vẫn vui vẻ gọi cô là “con bảy ngón” thì cô lại thấy hạnh phúc vì nhờ sự khác thường ấy mà bạn bè không thể quên mình. Khi đã trở thành cô giáo thì mới thấm thía rằng, giá hôm ấy đừng đánh bạn thì có lẽ cô sẽ đẹp hơn vì có một bàn tay bảy ngón. Hai đứa đừng đi theo vết xe đổ của cô, hiểu cô muốn nói gì chưa?”.
 ***
Tâm thì sao tôi không biết, nhưng riêng tôi thì trên đường về nhà đã có câu trả lời, vì dù đã cố bặm môi lại để giấu chiếc răng vểnh kia, nhưng khi vừa ló vô xóm thì đã nghe một người lớn quở: “Coi cái tướng nó kìa, chắc là mới đánh nhau với bạn, con gái gì mà hung dữ lạ, uổng cái răng khểnh dễ thương”…
Tiểu Kha

Viết bình luận mới
thăm dò ý kiến

Theo bạn, điều gì có thể giữ chân và thu hút người tài vào khu vực công?

THÔNG TIN CẦN BIẾT
Mây thay đổi, ngày nắng, chiều tối và đêm có mưa rào và dông.