Cuộc sống quanh ta

Nếu không có ngày 30/4!

Thứ Tư, 27/04/2016 | 17:04 G4T+7

Cái nắng chang chang dội xuống từng thớ đất trên cánh đồng vàng màu cỏ cháy và gốc rạ, mấy cái đìa trữ nước trong vườn chuối giờ chỉ còn vài tấc nước. Chưa có dấu hiệu chuyển mùa, nên việc chuẩn bị nước ngọt giờ đây là vấn đề cấp bách. Nhưng dù sao cũng có nguồn để khai thác, đó là những giếng nước khoan trong xóm dù bơm bằng mô-tơ nhưng áp lực rất yếu, kiên trì thì cũng hứng được vài thùng trong một giờ. Cái cảnh xếp hàng đợi đến lượt hứng nước ở mấy cây nước có máy bơm làm tôi nhớ ngày xưa khi dưới kênh nước chỉ còn chừng 2 gang tay, nhà hết gạo phải chở lúa đến nhà máy chà cách đó vài cây số. Nghĩ đến việc vận chuyển mấy bao lúa từ nhà đến đó thật là ngán ngẩm, nhưng không còn cách nào khác.

Nhà ở cách bờ kênh cả chục công đất, con mương phèn đã cạn từ lâu nên phải dùng trâu kéo mấy bao lúa. Hai mẹ con chống từng nhát dầm đẩy xuồng lúa một cách nặng nhọc, cả buổi mới tới một khúc nước sâu, má gây chèo, còn tôi cầm dầm bơi tiếp, hơn 2 tiếng đồng hồ, phải sang một con đập mới tới được nhà máy chà gạo. Nhờ mấy chú bốc vác mới đem được mấy bao lúa lên bờ. Tại đây, hàng chục người đang đợi tới lượt mình, có người ngủ lại qua đêm nên hầu hết mệt mỏi, phờ phạc. Thời kỳ bao cấp trăm cái khó bao vây, không có hàng quán gì nên người ta đem theo dụng cụ để nấu ăn, ngặt nhất là nước uống, chia sẻ thứ gì cũng không quý bằng nước, dù ít ỏi nhưng rồi ai cũng “qua bữa” từ sự san sẻ này.

Hơn một ngày chịu đựng nóng bức, bụi bặm, mẹ con tôi mừng rỡ quay về nhưng đã chạng vạng. Chèo xuồng đến đập thì trời đã tối. Những ánh đèn dầu leo lét, tiếng người lao xao, tiếng trẻ con khóc, tiếng gà vịt kêu inh ỏi trên mặt đập… Nhiều người giúp một người và cứ thế các xuồng lần lượt qua đập. Gần đến sáng, hai mẹ con mới tới được nhà, tôi chạy cả chục công đất từ bờ kênh lên nhà cho ba hay để đem trâu cộ xuồng gạo về.

Thấm thoát mà đã hơn 40 năm, con kênh cạn ngày xưa giờ được nạo vét sâu và rộng, hai bên bờ là lộ bê-tông xe cộ nườm nượp, nhà cửa khang trang, hàng quán mọc lên kế tiếp, hệ thống điện, nước phủ kín các ấp trong xã… Dấu tích ngày xưa không còn, nhưng những năm tháng nhọc nhằn không thể nào quên. Mùa khô lại đến, đồng ruộng nứt nẻ, cỏ cây úa vàng, song không còn cảnh khan hiếm nước, chỉ cần mở “van” dòng nước trong vắt, ngọt lành tuôn chảy, chỉ cần một cú điện thoại có người mang gạo tới nhà với đủ loại thơm, dẻo, xốp… Đời sống ở nông thôn giờ đã phát triển, tàu xe ngày mấy lượt lưu thông nên bà con không thiếu thốn thứ gì. Chợt nghĩ, nếu không có ngày toàn thắng 30/4 thì làm sao mình được hưởng độc lập, hạnh phúc như hôm nay? Nhớ lại những nỗi nhọc nhằn năm xưa mới cảm nhận được giá trị của cuộc sống yên bình, sung túc hôm nay.

Xin nghiêng mình trước những người con ưu tú đã ngã xuống cho dân tộc trường tồn, cho mỗi công dân đều được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất. Chúng ta hãy luôn trân trọng và giữ gìn!

 LÊ NGỌC DIỄM (Phường 9, TP. Cà Mau)

Viết bình luận mới
thăm dò ý kiến

Theo bạn, điều gì có thể giữ chân và thu hút người tài vào khu vực công?

THÔNG TIN CẦN BIẾT
Nắng mưa đan xen.