Cuộc sống quanh ta

Tháng Tư thiêng liêng

Thứ Hai, 18/04/2016 | 17:09 G4T+7

Gần đến ngày 30/4, mẹ tôi lại mở rương đồ cũ ra phơi, bà đã làm công việc này 40 năm qua.

Đường phố rợp cờ hoa đón 30/4. Ảnh minh họa: B.T

Mẹ coi những bộ đồ bà ba cũ, cái võng, miếng vải dù, chiếc khăn rằn và một cuốn nhật ký - đó là những gì còn lại của ba tôi, như tài sản vô giá. Mẹ kể rằng: Từ tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân 1968, công việc của ba ngày càng nặng nề và ba thường xuyên đi công tác xa, mẹ vừa tảo tần nuôi 3 đứa con, vừa tham gia công tác phụ nữ ở địa phương. Đầu năm 1975, ba tôi được về  thăm nhà và báo với mẹ là “gia đình mình sắp đoàn tụ rồi, hòa bình sắp đến rồi em!”, mẹ mừng và tiễn ba đi nhưng đâu biết ba đang chuẩn bị phục vụ Chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng miền Nam. Tôi đã tượng hình trong thời điểm đó, mẹ hạnh phúc biết bao khi con mình sinh ra lúc nước nhà độc lập, tự do.

Cả dân tộc vỡ òa hạnh phúc khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, nhà nhà hân hoan, xúc động đón người thân yêu trở về, còn mẹ tôi vẫn khắc khoải đón đợi người chồng yêu thương, người đồng chí mà bà luôn kính trọng, nhưng 1 tháng… 2 tháng… trôi qua, cho đến một ngày, đơn vị đặc công ở miền Đông Nam bộ nơi ba tôi công tác đến viếng thăm và trao cho mẹ tôi những gì còn lại của ba. Từ đó, mẹ tôi lặng lẽ như một cái bóng, 3 anh chị tôi chia ra cho hai bên nội, ngoại chăm sóc. Bụng mẹ ngày càng lớn, ngày sinh gần kề nhưng mẹ luôn đau yếu. Những lúc kiệt sức thì tôi lại quẫy đạp, xoay trở, mẹ gượng dậy ăn chút gì đó để có sức cho tôi chào đời. Mẹ vẫn ở căn nhà cất tạm trong chiến khu nơi vợ chồng gặp gỡ chóng vánh trong những cuộc hành quân của ba, đến khi tôi chào đời, mấy cậu tôi vào động viên đưa mẹ tôi về ở cùng. Mẹ nói: Lúc còn trong tháng tôi cứ khóc hoài, mẹ lấy áo của cha đắp rồi hát ru khe khẽ thì tôi mới ngủ, manh áo cũ đã bạc màu vì phải giặt đi giặt lại mỗi ngày.

Vài năm sau, sức khỏe mẹ dần hồi phục do có thuốc men điều trị. Mấy anh em tôi được học hành rồi tìm việc làm để đỡ đần cho mẹ. Cuộc sống ngày càng khấm khá nhưng mẹ vẫn giữ nếp sinh hoạt giản dị, mộc mạc, mẹ nói ngày xưa ba thích như thế, không đua đòi, lãng phí. Những khi có việc cần dạy anh em tôi, mẹ đều nhắc lại lời cha thuở sinh thời, từ đó anh em chúng tôi không ai làm trái.

Nhân ngày giỗ thứ 30 của ba, chúng tôi bàn nhau mua một cái tủ thật đẹp để trưng bày những vật lưu niệm của ba mẹ thời kỳ kháng chiến, nhưng mẹ không đồng ý, cứ giữ chiếc rương cũ với những kỷ vật quý giá đã theo mẹ gần nửa thế kỷ qua, và đồng hành với tuổi xuân, với những nhọc nhằn, vất vả, nhớ thương… cho đến bây giờ.

Đường phố rộn ràng cờ hoa chuẩn bị đón ngày lễ trọng đại của đất nước, chúng tôi tự hào giữa nhịp sống của đất nước đang phát triển, tự hào vì cha tôi đã dâng trọn cuộc đời cho dân tộc, tự hào về người mẹ thủy chung, son sắt đã hy sinh tất cả vì chồng, vì con.

Lê Ngọc (Phường 9, TP. Cà Mau)

Viết bình luận mới
thăm dò ý kiến

Theo bạn, điều gì có thể giữ chân và thu hút người tài vào khu vực công?

THÔNG TIN CẦN BIẾT
Mây thay đổi, ngày nắng, chiều tối và đêm có mưa rào và dông.